Hãy cẩn trọng với nhóm bệnh H.
Các bệnh lây truyền qua đường tình dục là gì?
Các bệnh lây truyền qua đường tình dục (STD) là các bệnh nhiễm trùng chủ yếu lây truyền từ người này sang người khác khi quan hệ tình dục thân mật. Chúng được gây ra bởi nhiều tác nhân như vi khuẩn, vi rút và ký sinh trùng. Một số bệnh lây truyền qua đường tình dục/STI phổ biến nhất bao gồm HIV/AIDS, chlamydia, mụn rộp sinh dục, bệnh lậu và vi rút u nhú ở người (HPV).
Có 3 dạng STDs chính, bao gồm:
1. STD/STIs do vi khuẩn gây ra: Chúng bao gồm bệnh giang mai, bệnh lậu và chlamydia. Chúng thường được chữa khỏi bằng kháng sinh.
2. STD/STIs do virus gây ra: Một số ví dụ là HIV/AIDS, herpes và HPV. Những bệnh nhiễm trùng này không thể chữa khỏi nhưng có thể được kiểm soát bằng thuốc.
3. STD/STIs do ký sinh trùng gây ra: Trichomonas, do động vật nguyên sinh ký sinh gây ra, là một ví dụ của loại này.
Điều cần lưu ý là nhiều người mắc các bệnh lây truyền qua đường tinh dục có thể không biểu hiện triệu chứng nhưng vẫn có khả năng lây nhiễm. Thực tế này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc kiểm tra thường xuyên nếu bạn có hoạt động tình dục, đặc biệt nếu bạn có nhiều bạn tình hoặc đang có mối quan hệ không chung thủy một vợ một chồng.
Nguyên nhân gây ra các bệnh lây truyền qua đường tình dục:
Về cơ bản, như đã nói, các bệnh lây qua đường tình dục sẽ xuất phát và xâm nhập qua chất dịch cơ thể hoặc tiếp xúc với da qua quan hệ tình dục bằng đường âm đạo, miệng và hậu môn.
Vì vậy, các hoạt động quan hệ tình dục không an toàn (không sử dụng các phương pháp bảo vệ), đụng chạm vào các cơ thể sinh dục (dương vật, hậu môn, âm đạo,…) hoặc hôn vào các vị trí trên cơ thể với các đối tác bị mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục, sẽ làm tăng các nguy cơ bản thân gặp phải các tình trạng sức khỏe này.
Vậy, liệu chúng có biểu hiện nào hay không?
Nếu các bệnh lây qua đường tình dục bắt nguồn từ sự nhiễm khuẩn có triệu chứng, bạn có thể nhận thấy ngay các dấu hiệu ở giai đoạn nhiễm trùng như:
– Đau hoặc khó chịu khi hoạt động tình dục hoặc đi tiểu
– Vết loét, vết sưng hoặc phát ban trên hoặc xung quanh âm đạo, dương vật, tinh hoàn, hậu môn, mông, đùi hoặc miệng
– Tiết dịch bất thường hoặc chảy máu từ dương vật hoặc âm đạo
– Tinh hoàn đau hoặc sưng
– Ngứa trong hoặc xung quanh âm đạo
– Kinh nguyệt bất ngờ hoặc chảy máu sau khi quan hệ tình dục
Tuy nhiên, trong một số trường hợp, việc lây nhiễm ở giai đoạn đầu có thể sẽ không có một triệu chứng rõ ràng. Nếu dạng nhiễm trùng tiến triển thành bệnh lý lây qua đường tình dục một cách âm thầm, các triệu chứng có thể xuất hiện khá muộn. Một số dấu hiệu có thể tương tự nhau, chẳng hạn như đau khi hoạt động tình dục, đau khi đi tiểu và kinh nguyệt không đều hoặc gây đau.
Tuy nhiên cũng có các triệu chứng khác phụ thuộc vào loại bệnh lây qua đường tình dục. Chúng có thể bao gồm:
– Sốt
– Các cơn đau tái phát
– Mệt mỏi
– Suy giảm trí nhớ
– Thay đổi về năng lực thị giác hoặc thính giác
– Buồn nôn
– Sụt cân
– Hình thành cục u hoặc sưng tấy
Một số bệnh lây truyền qua đường tình dục phổ biến
1. Bệnh lậu
Bệnh lậu là một bệnh lây truyền qua đường tình dục do vi khuẩn Neisseria gonorrhoeae gây ra. Nhiễm trùng này có thể ảnh hưởng đến cả nam và nữ, thường nhắm vào các vùng ẩm và ấm của cơ thể, bao gồm niệu đạo, trực tràng, cổ họng, cổ tử cung và trong một số trường hợp hiếm gặp là mắt.
Trong nhiều trường hợp, bệnh lậu không có triệu chứng, đặc biệt là ở phụ nữ, điều này khiến việc xét nghiệm thường xuyên trở nên quan trọng đối với những người có quan hệ tình dục. Khi các triệu chứng xảy ra, chúng có thể bao gồm đau khi đi tiểu, tiết dịch bất thường, đau bụng hoặc ở phụ nữ là chảy máu kinh nguyệt không đều. Đàn ông có thể bị sưng hoặc đau ở tinh hoàn.
Bệnh lậu thường được điều trị bằng kháng sinh. Nếu không được điều trị, bệnh lậu có thể dẫn đến các biến chứng nghiêm trọng về sức khỏe, chẳng hạn như vô sinh và tăng nguy cơ mắc các bệnh STD/STIs khác.
Xem chi tiết nội dung bệnh lậu cùng Ths.Bs Trần Quốc Phong của Saigon Medicine tại đây nhé:
2. Giang mai:
Bệnh giang mai được gây ra bởi vi khuẩn Treponema pallidum gây ra. Bệnh tiến triển qua các giai đoạn riêng biệt, mỗi giai đoạn được đặc trưng bởi các triệu chứng riêng.
Giai đoạn đầu được đánh dấu bằng sự xuất hiện của một vết loét (hoặc nhiều vết loét), được gọi là săng, tại vị trí vi khuẩn xâm nhập vào cơ thể.
Giai đoạn thứ hai có biểu hiện phát ban trên da thường không ngứa, cùng với các triệu chứng khác như sốt, sưng hạch và mệt mỏi.
Nếu bệnh không được điều trị ở những giai đoạn này, nó có thể tiến triển đến giai đoạn tiềm ẩn và giai đoạn ba, có thể gây tổn thương nghiêm trọng cho nhiều hệ thống cơ quan trong cơ thể.
Thông thường, khoảng một phần tư số người sẽ tiếp tục phát triển bệnh giang mai giai đoạn ba — một quá trình có thể mất từ 10 đến 30 năm sau lần nhiễm bệnh đầu tiên.
Giang mai giai đoạn 3 có thể gây hậu quả nghiêm trọng cho một số hệ cơ quan trong cơ thể, dẫn đến:
– Mất thị lực
– Mất thính giác
– Suy giảm trí nhớ
– Ảnh hưởng sức khỏe tâm thần
– Nhiễm trùng não hoặc tủy sống
– Bệnh tim
Mặc dù tiêm penicillin thường được sử dụng để điều trị bệnh giang mai giai đoạn ba và loại bỏ vi khuẩn khỏi cơ thể, nhưng chúng không thể đảo ngược mọi thiệt hại đã xảy ra. Vì vậy, theo các bác sĩ, bệnh giang mai được chẩn đoán và điều trị càng sớm thì càng ít gây thiệt hại cho cơ thể.
3. Chlamydia:
Chlamydia là một bệnh lây truyền qua đường tình dục phổ biến khác phổ biến ở cả nam và nữ. Thường được mệnh danh là “Sự lây nhiễm thầm lặng”, nó được biết đến vì không có triệu chứng, có thể dẫn đến những trường hợp không được phát hiện và không được điều trị, có thể dẫn đến các biến chứng nghiêm trọng về sức khỏe.
Khi các triệu chứng xuất hiện, chúng có thể bao gồm dịch tiết bất thường ở bộ phận sinh dục, cảm giác nóng rát khi đi tiểu và ở phụ nữ, đau khi giao hợp, chảy máu giữa kỳ kinh hoặc đau bụng.
Chlamydia rất dễ điều trị và có thể chữa khỏi. Vì bản chất nó là vi khuẩn nên thuốc kháng sinh sẽ điều trị nó.
Bất kể loại kháng sinh nào được kê đơn, bạn phải tuân thủ cẩn thận hướng dẫn về liều lượng để đảm bảo nhiễm trùng được loại bỏ hoàn toàn. Quá trình này có thể mất tới 2 tuần, ngay cả khi dùng thuốc đơn liều.
Trong thời gian điều trị, điều quan trọng là không quan hệ tình dục. Bạn vẫn có thể lây truyền và nhiễm chlamydia nếu tiếp xúc lại, ngay cả khi bạn đã điều trị nhiễm trùng trước đó.
4. Sùi mào gà
Một số chủng HPV có nguy cơ thấp hơn có thể gây ra bệnh gọi là sùi mào gà hoặc mụn cóc sinh dục.
Những nốt tấy màu da hoặc trắng này xuất hiện trên bộ phận sinh dục hoặc hậu môn, có thể tồn tại thành nhóm hoặc đơn lẻ, gây đau và tiết dịch mủ (nhưng đừng lầm tưởng với chuỗi hạt ngọc ở dương vật của nam giới nhé). Sùi mào có thể điều trị được nhưng không thể chữa khỏi hoàn toàn vì vi-rút gây ra chúng có thể vẫn còn tồn tại. (Trong một số trường hợp, HPV tự biến mất.). Để trị sùi mào gà, bạn có thể lựa chọn từ các phương pháp đông lạnh hoặc đốt cháy chúng cho đến bôi kem hoặc chất lỏng hóa học.
Tuy nhiên, trong một số trường hợp nặng hơn, các chủng HPV khác có thể gây ra những thay đổi tế bào bất thường, thậm chí dẫn đến ung thư, bao gồm:
– Ung thư miệng
– Ung thư cổ tử cung
– Ung thư âm hộ
– Ung thư dương vật
– Ung thư hậu môn
HPV là nguyên nhân chính gây ra bệnh ung thư cổ tử cung ở hầu hết các trường hợp, cũng như hơn 90% trường hợp ung thư hậu môn, 75% trường hợp ung thư âm đạo và hơn 60% trường hợp ung thư dương vật.
Vì vậy, khi có dấu hiệu của việc nhiễm virus HPV, việc cần làm là các bạn tìm đến các bệnh viện và bác sĩ uy tín để được hỗ trợ điều trị, xét nghiệm để giải quyết vấn đề sức khỏe của mình nhé.
Xem thêm: Các câu hỏi thường gặp về sùi mào gà
5. HIV/AIDS
HIV có thể làm hỏng hệ thống miễn dịch và làm tăng nguy cơ nhiễm các loại virus hoặc vi khuẩn khác và phát triển một số bệnh ung thư.
Với các phương pháp điều trị ngày nay, nhiều người nhiễm HIV đã có thể sống lâu và khỏe mạnh. Tuy nhiên nếu không được điều trị, virus có thể dẫn đến bệnh AIDS, khiến cơ thể dễ bị nhiễm trùng và mắc các bệnh nghiêm trọng hơn.
Dấu hiệu cho thấy một người bị AIDS có thể gồm:
– Sụt cân nhanh chóng
– Xuất hiện nhiều vết loét
– Dễ bị nhiễm trùng, nhiễm khuẩn, virus
– Rối loạn thần kinh
– Bệnh ung thư
Khác với HIV, không có cách chữa trị nào cho bệnh AIDS. Và do có nhiều loại bệnh khác có thể mắc phải khi hệ thống miễn dịch suy yếu nghiêm trọng vì AIDS, tuổi thọ mà một người có thể duy trì thêm nếu không điều trị AIDS chỉ khoảng 3 năm.
Cách phòng ngừa sự nhiễm trùng và các bệnh lây qua đường tình dục hiệu quả
Cách tốt nhất để tránh các bệnh lây truyền qua đường tình dục là ngăn ngừa sự xâm nhập của vi trùng, vi khuẩn và sự nhiễm trùng.
Và để quan hệ tình dục an toàn hơn đồng thời giảm nguy cơ mắc các dạng nhiễm trùng qua đường tình dục, bạn có thể:
– Thảo luận cởi mở về lịch sử quan hệ tình dục của bạn và bạn tình mới trước khi tham gia vào bất kỳ hoạt động tình dục nào. Sau đó quyết định xem mỗi người cảm thấy thoải mái với biện pháp gì.
– Đi xét nghiệm sàng lọc vi khuẩn và sự nhiễm trùng thường xuyên, đặc biệt nếu bạn có bạn tình mới hoặc có nhiều bạn tình và bạn cũng nên yêu cầu bất kỳ đối tác nào làm như vậy.
– Sử dụng bao cao su đúng cách khi quan hệ tình dục qua đường âm đạo, hậu môn và miệng để giúp ngăn ngừa các dạng nhiễm trùng truyền qua đường tình dục thông qua chất lỏng.
– Cân nhắc việc tiêm chủng ngừa HPV và viêm gan B.
– Nếu bạn có nguy cơ nhiễm HIV cao, hãy nghĩ đến việc dùng thuốc PrEP mỗi ngày.
Tổng kết
Nhiều dạng nhiễm trùng và bệnh lây truyền qua đường tình dục có thể điều trị được nhưng không phải tất cả. Một số có thể đe dọa tính mạng, trong khi một số khác có ít biểu hiện, thậm chí tự biến mất.
Cách tốt nhất để ngăn ngừa chúng là thường xuyên khám sàng lọc và thực hành tình dục an toàn hơn. Và nếu bạn có kết quả xét nghiệm dương tính với bất kỳ STI nào, hãy tìm cách điều trị càng sớm càng tốt.
Hi vọng bài viết này hữu ích với bạn.



Bình luận (0)