Với nhiều người sống ở đô thị, “buổi sáng” thường được hiểu là giờ đồng hồ. Nhưng với cơ thể, buổi sáng bắt đầu bằng ánh sáng buổi sáng, cụ thể là ánh sáng tự nhiên thay đổi theo mặt trời.
Ánh sáng tự nhiên có phổ ánh sáng và cường độ khác biệt so với ánh sáng nhân tạo trong nhà, nên tác động sinh học cũng khác.
Cơ thể “nhận biết” buổi sáng không phải nhờ ý chí, mà nhờ hệ cảm nhận ánh sáng. Khi ánh sáng buổi sáng đi vào mắt, nó đóng vai trò như một nút khởi động sinh lý: báo cho cơ thể rằng đã đến lúc chuyển từ chế độ nghỉ sang chế độ hoạt động.
Vì vậy, một ngày có “mở máy” mượt hay không, đôi khi bắt đầu từ việc cơ thể có nhận đủ tín hiệu ánh sáng đúng thời điểm hay không.
Ánh sáng buổi sáng không chỉ “làm sáng căn phòng”, mà còn gửi thông tin vào não thông qua võng mạc. Trong võng mạc có những tế bào chuyên nhận biết mức độ ánh sáng môi trường, rồi truyền tín hiệu theo một đường riêng để điều chỉnh đồng hồ sinh học.
Khi nhận được tín hiệu ánh sáng, não sẽ điều chỉnh trạng thái cảnh giác và mức độ buồn ngủ theo nhịp phù hợp. Nói đơn giản, não đang “căn giờ” lại cho cả ngày: lúc nào nên tỉnh, lúc nào nên giảm dần để chuẩn bị ngủ.
Nếu buổi sáng bắt đầu trong thiếu sáng, hoặc ánh sáng đến quá muộn, nhịp thức – ngủ trong ngày có thể bị đẩy lệch, khiến tối khó ngủ hơn và sáng dậy nặng đầu hơn, dù bạn vẫn ngủ đủ số giờ.
Nhịp sinh học là hệ thống nhịp điệu 24 giờ giúp cơ thể sắp xếp các hoạt động như ngủ, tỉnh, đói, nhiệt độ cơ thể, và các hormone buổi sáng.
Nhiều hormone hoạt động theo chu kỳ, tăng giảm theo giờ, và ánh sáng buổi sáng là một trong những tín hiệu quan trọng giúp “đồng bộ” chu kỳ đó với môi trường thật.
Khi ánh sáng buổi sáng đến đúng thời điểm, đồng hồ sinh học sẽ đặt lại mốc ngày mới, từ đó giúp các nhịp nội tại vận hành trật tự hơn. Ngược lại, khi thiếu ánh sáng buổi sáng kéo dài, cơ thể vẫn thích nghi nhưng dễ rơi vào trạng thái lệch nhịp: buồn ngủ không đúng lúc, tối tỉnh hơn bình thường, hoặc cảm giác uể oải kéo dài. Điều đáng nói là nhiều người không xem đây là một vấn đề sinh học, mà nghĩ đơn giản là “do dạo này bận” hoặc “do mình yếu”, nên càng khó tìm được hướng điều chỉnh đúng.
Thiếu ánh sáng buổi sáng không hẳn vì chúng ta không có mặt trời, mà vì cách sống khiến cơ thể ít “gặp” ánh sáng đúng nghĩa.
Nhiều người thức dậy trong phòng kín, rèm dày, ánh đèn trắng bật sẵn; rồi di chuyển bằng thang máy, hầm gửi xe, ô tô hoặc xe máy che chắn, gần như không có vài phút tiếp xúc ánh sáng ngoài trời.
Một thói quen phổ biến khác là bắt đầu ngày mới bằng màn hình điện tử.
Ánh sáng từ màn hình có thể khiến mắt thấy sáng, nhưng về mặt sinh học, nó không thay thế được ánh sáng tự nhiên buổi sáng đúng thời điểm.
Kết quả là cơ thể nhận tín hiệu “ngày mới” không rõ ràng, giống như bạn khởi động một hệ thống nhưng thiếu bước đồng bộ ban đầu. Lâu dần, nhiều người thấy mình phải phụ thuộc vào cà phê, phải cố gắng gượng dậy, hoặc luôn có cảm giác ngày mới bắt đầu trong trạng thái chậm chạp.
Ánh sáng buổi sáng không phải là “liệu pháp”, cũng không nên bị hiểu thành chuyện phải phơi nắng hay theo một nghi thức cứng nhắc.
Cách nhìn phù hợp hơn là xem nó như một điều kiện sinh học tự nhiên mà cơ thể đã tiến hoá để dựa vào, tương tự như nhịp thở, giấc ngủ, hay tín hiệu đói no.
Khi coi ánh sáng buổi sáng là yếu tố nền, bạn sẽ bớt áp lực kiểu “làm đúng bài”, và tập trung vào bản chất: cơ thể cần một tín hiệu rõ ràng để bắt đầu chu kỳ mới.
Với người sống ở đô thị, ý nghĩa lớn nhất nằm ở việc hiểu cơ chế này để tự đánh giá: liệu sự uể oải, khó ngủ, hoặc cảm giác lệch nhịp gần đây có đang liên quan đến việc cơ thể thiếu tín hiệu buổi sáng hay không.
Mục tiêu là cho cơ thể nhận tín hiệu ánh sáng tự nhiên trong khoảng 1–2 giờ đầu sau khi thức dậy. Không cần phơi nắng hay đứng ngoài trời lâu, chỉ cần ánh sáng ngoài trời đi vào mắt.
Mở rèm ngay khi thức dậy. Nếu phòng có cửa sổ, đây là cách nhanh nhất để cơ thể bắt đầu nhận tín hiệu sáng.
Ra ban công hoặc cửa sổ vài phút. Không cần làm gì đặc biệt, chỉ đứng nhìn ra ngoài trong 5–10 phút là đủ.
Đi bộ ra ngoài trong lúc pha cà phê hoặc đợi xe. Tận dụng những khoảng thời gian vốn có trong ngày, thay vì tạo thêm thói quen mới.
Ăn sáng gần cửa sổ hoặc ngoài trời. Nếu điều kiện cho phép, đây là cách kết hợp tự nhiên giữa bữa ăn và ánh sáng.
Đi làm bằng phương tiện ít che chắn. Nếu đi xe máy không đội kính tối, hoặc đi bộ một đoạn, cơ thể sẽ tự nhiên nhận được ánh sáng.
Không nhất thiết phải có nắng gắt. Ánh sáng ngoài trời ngày u ám vẫn mạnh hơn đèn trong nhà.
Không cần nhìn thẳng vào mặt trời. Chỉ cần ánh sáng từ bầu trời chiếu vào mắt là đủ.
Kính cận hoặc kính loá không ảnh hưởng nhiều, nhưng kính đổi màu hoặc kính tối sẽ giảm hiệu quả.
Nếu không ra ngoài được, ngồi sát cửa sổ mở là phương án thay thế tốt hơn ở hoàn toàn trong phòng kín.
Nếu bạn thường xuyên gặp các dấu hiệu sau, có thể cơ thể đang thiếu tín hiệu ánh sáng buổi sáng:
Khó ngủ vào ban đêm dù mệt
Buổi sáng luôn cảm thấy uể oải kéo dài
Cảm giác "lệch múi giờ" trong chính thành phố mình sống
Phụ thuộc nhiều vào cà phê để bắt đầu ngày
Ánh sáng buổi sáng không phải là một “mẹo sức khoẻ”, mà là tín hiệu sinh học căn bản giúp cơ thể đặt lại nhịp sinh học mỗi ngày.
Khi ánh sáng bị thiếu hoặc bị thay thế bởi ánh sáng nhân tạo, cơ thể vẫn thích nghi, nhưng thường là theo cách kém tối ưu hơn cho sức khoẻ lâu dài.
Nếu bạn muốn nhìn buổi sáng như một giai đoạn sinh học ảnh hưởng đến nhiều hệ cơ quan, có thể đọc thêm bài “Buổi sáng ảnh hưởng thế nào đến sức khoẻ tổng thể và hệ tiết niệu?” trên website Saigon Medicine.
Bài viết liên quan
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Có thể bạn chưa biết
Stress buổi sáng hiếm khi đến từ một “biến cố lớn”. Nó thường bắt đầu từ những chi tiết rất nhỏ nhưng dồn dập: chuông báo thức lặp lại, mở mắt đã nhớ deadline, tin nhắn công việc tới sớm, con chưa chuẩn bị xong, đường kẹt xe, hoặc cảm giác vừa thức dậy đã bị kéo vào nhịp chạy. Điều đáng nói là buổi sáng là thời điểm não bộ đang chuyển từ trạng thái nghỉ sang trạng thái hoạt động. Nếu bạn bước vào ngày mới bằng sự vội vàng, não có xu hướng diễn giải môi trường như đang có mối đe doạ cần xử lý.
0
0
426
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Có thể bạn chưa biết
Sau Tết là giai đoạn tôi gặp rất nhiều câu hỏi giống nhau: Tự nhiên tiểu buốt, Tự nhiên tiểu lắt nhắt, Tự nhiên đau hông lưng. Có người thấy nước tiểu hồng nhẹ rồi mất ngủ vì sợ. Có người sốt âm ỉ nhưng vẫn cố chịu vì nghĩ đầu năm đi khám là xui. Vấn đề là bệnh tiết niệu có hai kiểu nguy hiểm. Một kiểu nguy hiểm vì bạn hoảng quá và tự uống thuốc lung tung. Một kiểu nguy hiểm vì bạn chủ quan quá và cố chịu thêm vài ngày. Bài này giúp bạn làm một việc rất thực tế: phân mức độ nguy hiểm theo ba nhóm rõ ràng để biết khi nào cần đi khám sớm và quan trọng nhất là giảm thói quen tự mua thuốc theo cảm giác
0
0
377
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Tin tức sức khỏe
Bạn có từng rơi vào cảnh này chưa? Đi cà phê thì chọn bàn gần toilet. Đi xem phim thì ngồi sát lối ra. Đi xe đường dài thì lòng cứ thấp thỏm: “Lỡ giữa đường kẹt xe… thì sao?” Nhiều người tưởng đó chỉ là “yếu bàng quang” kiểu nói vui. Nhưng khi cảm giác buồn tiểu xuất hiện sớm – gấp – khó trì hoãn, nó không còn là chuyện vui nữa. Nó âm thầm lấy đi sự tự do: bạn đi đâu cũng phải “tính đường rút”. Nếu bạn đang ở trong vòng lặp đó, bài này giúp bạn hiểu rõ: Bàng quang tăng hoạt (hay đổi khi gọi là bàng quang nhạy cảm) là gì, vì sao nó hay xuất hiện (nhất là sau những giai đoạn sinh hoạt rối loạn như Tết), cách phân biệt với nhiễm trùng tiểu – sỏi – vấn đề tuyến tiền liệt, và khi nào nên đi khám.
0
0
502
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Khỏe. Toàn. Diện
Tháng nào cũng vậy. Đầu năm người ta đặt mục tiêu rất lớn. Ăn sạch. Tập nặng. Dậy sớm. Kỷ luật thép. Rồi vài tuần sau, mọi thứ rơi rụng dần. Tới tháng 3, tháng 4, lại quay về điểm cũ. Nhiều người tự kết luận: “Tôi không có ý chí”. Tôi gặp câu đó rất nhiều trong phòng khám. Nhưng đa phần không phải vậy. Bạn không thiếu kỉ luật hay ý chí. Chỉ là bạn đang bắt cơ thể chạy nhanh hơn mức nó chịu được thôi.
0
0
862
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Khỏe. Toàn. Diện
Bạn có từng thấy vậy không? Mới mở mắt, chưa làm gì nhiều, mà đầu đã “đơ”. Ngồi vào bàn làm việc, mắt nhìn màn hình mà não không chịu chạy. Cà phê vào rồi vẫn thấy bứt rứt, khó tập trung, dễ cáu. Thường mọi người nghĩ do “lười”, do “thiếu động lực”. Nhưng nhiều khi không phải. Vấn đề nằm ở… buổi sáng bạn đang khởi động sai cách.
0
0
425
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Có thể bạn chưa biết
Nhiều người từng trải qua cảm giác khó chịu khi đi tiểu hoặc đau âm ỉ vùng bụng dưới. Đây là những triệu chứng khá phổ biến nhưng lại thường khiến chúng ta băn khoăn không biết có phải là dấu hiệu bất thường hay chỉ là khó chịu thoáng qua. Việc hiểu rõ bản chất của những cảm giác này và biết khi nào cần chú ý hơn sẽ giúp bạn có thái độ phù hợp với tình trạng của mình.
0
0
440
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Có thể bạn chưa biết
Bạn có từng trải qua cảm giác "có gì đó không ổn" khi những triệu chứng tiết niệu quen thuộc bỗng đi kèm với sốt nhẹ và cảm giác mệt mỏi khác thường? Nhiều người thường xem đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hoặc dấu hiệu của cảm lạnh. Tuy nhiên, khi triệu chứng tiết niệu kèm sốt và mệt mỏi xuất hiện cùng lúc, cơ thể đang gửi những thông điệp quan trọng mà chúng ta không nên bỏ qua.
0
0
359
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Tin tức sức khỏe
Phim người lớn hoạt động như một chất kích thích tinh thần. Mỗi lần xem, dopamine trong não tăng vọt, tạo cảm giác hưng phấn mạnh nhưng ngắn hạn. Khi lặp lại nhiều lần, não bắt đầu giảm nhạy, đòi hỏi nội dung mạnh hơn mới thấy kích thích. Điều này dẫn đến mất tập trung, giảm ham muốn thật, khó kết nối cảm xúc và đôi khi gây rối loạn chức năng tình dục ở người trẻ. Nếu duy trì lâu dài, thói quen này có thể làm lệch gu tình dục, tăng lo âu, giảm testosterone và ảnh hưởng toàn bộ sức khỏe tinh thần lẫn đời sống tình cảm.
0
0
3,017
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Có thể bạn chưa biết
Hầu như ai cũng từng trải qua cảm giác đau ở vùng lưng hoặc hông ít nhất một lần trong đời. Phần lớn chúng ta thường nghĩ ngay đến việc ngồi sai tư thế, làm việc quá sức, hoặc có vấn đề về cơ xương khớp. Tuy nhiên, không phải lúc nào đau lưng cũng xuất phát từ những nguyên nhân này. Đôi khi, cơn đau mà bạn cảm thấy ở vùng sau lưng hay hai bên hông lại có thể là tín hiệu mà hệ tiết niệu đang gửi đi.
0
0
584
ThS BS. Trần Quốc Phong
đăng trong Có thể bạn chưa biết
Hàng ngày, chúng ta thường không để ý nhiều đến việc đi tiểu - một hoạt động tự nhiên và quen thuộc. Nhưng có bao giờ bạn dừng lại và quan sát màu sắc, mùi vị hay những thay đổi khác trong nước tiểu của mình không? Đây không chỉ là việc tò mò vô nghĩa, mà thực sự là cách để hiểu rõ hơn về tình trạng sức khỏe bên trong cơ thể.
0
0
344
Stress buổi sáng hiếm khi đến từ một “biến cố lớn”. Nó thường bắt đầu từ những chi tiết rất nhỏ nhưng dồn dập: chuông báo thức lặp lại, mở mắt đã nhớ deadline, tin nhắn công việc tới sớm, con chưa chuẩn bị xong, đường kẹt xe, hoặc cảm giác vừa thức dậy đã bị kéo vào nhịp chạy. Điều đáng nói là buổi sáng là thời điểm não bộ đang chuyển từ trạng thái nghỉ sang trạng thái hoạt động. Nếu bạn bước vào ngày mới bằng sự vội vàng, não có xu hướng diễn giải môi trường như đang có mối đe doạ cần xử lý.
Sau Tết là giai đoạn tôi gặp rất nhiều câu hỏi giống nhau: Tự nhiên tiểu buốt, Tự nhiên tiểu lắt nhắt, Tự nhiên đau hông lưng. Có người thấy nước tiểu hồng nhẹ rồi mất ngủ vì sợ. Có người sốt âm ỉ nhưng vẫn cố chịu vì nghĩ đầu năm đi khám là xui. Vấn đề là bệnh tiết niệu có hai kiểu nguy hiểm. Một kiểu nguy hiểm vì bạn hoảng quá và tự uống thuốc lung tung. Một kiểu nguy hiểm vì bạn chủ quan quá và cố chịu thêm vài ngày. Bài này giúp bạn làm một việc rất thực tế: phân mức độ nguy hiểm theo ba nhóm rõ ràng để biết khi nào cần đi khám sớm và quan trọng nhất là giảm thói quen tự mua thuốc theo cảm giác
Bạn có từng rơi vào cảnh này chưa? Đi cà phê thì chọn bàn gần toilet. Đi xem phim thì ngồi sát lối ra. Đi xe đường dài thì lòng cứ thấp thỏm: “Lỡ giữa đường kẹt xe… thì sao?” Nhiều người tưởng đó chỉ là “yếu bàng quang” kiểu nói vui. Nhưng khi cảm giác buồn tiểu xuất hiện sớm – gấp – khó trì hoãn, nó không còn là chuyện vui nữa. Nó âm thầm lấy đi sự tự do: bạn đi đâu cũng phải “tính đường rút”. Nếu bạn đang ở trong vòng lặp đó, bài này giúp bạn hiểu rõ: Bàng quang tăng hoạt (hay đổi khi gọi là bàng quang nhạy cảm) là gì, vì sao nó hay xuất hiện (nhất là sau những giai đoạn sinh hoạt rối loạn như Tết), cách phân biệt với nhiễm trùng tiểu – sỏi – vấn đề tuyến tiền liệt, và khi nào nên đi khám.
Tháng nào cũng vậy. Đầu năm người ta đặt mục tiêu rất lớn. Ăn sạch. Tập nặng. Dậy sớm. Kỷ luật thép. Rồi vài tuần sau, mọi thứ rơi rụng dần. Tới tháng 3, tháng 4, lại quay về điểm cũ. Nhiều người tự kết luận: “Tôi không có ý chí”. Tôi gặp câu đó rất nhiều trong phòng khám. Nhưng đa phần không phải vậy. Bạn không thiếu kỉ luật hay ý chí. Chỉ là bạn đang bắt cơ thể chạy nhanh hơn mức nó chịu được thôi.
Bạn có từng thấy vậy không? Mới mở mắt, chưa làm gì nhiều, mà đầu đã “đơ”. Ngồi vào bàn làm việc, mắt nhìn màn hình mà não không chịu chạy. Cà phê vào rồi vẫn thấy bứt rứt, khó tập trung, dễ cáu. Thường mọi người nghĩ do “lười”, do “thiếu động lực”. Nhưng nhiều khi không phải. Vấn đề nằm ở… buổi sáng bạn đang khởi động sai cách.
Nhiều người từng trải qua cảm giác khó chịu khi đi tiểu hoặc đau âm ỉ vùng bụng dưới. Đây là những triệu chứng khá phổ biến nhưng lại thường khiến chúng ta băn khoăn không biết có phải là dấu hiệu bất thường hay chỉ là khó chịu thoáng qua. Việc hiểu rõ bản chất của những cảm giác này và biết khi nào cần chú ý hơn sẽ giúp bạn có thái độ phù hợp với tình trạng của mình.
Bạn có từng trải qua cảm giác "có gì đó không ổn" khi những triệu chứng tiết niệu quen thuộc bỗng đi kèm với sốt nhẹ và cảm giác mệt mỏi khác thường? Nhiều người thường xem đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hoặc dấu hiệu của cảm lạnh. Tuy nhiên, khi triệu chứng tiết niệu kèm sốt và mệt mỏi xuất hiện cùng lúc, cơ thể đang gửi những thông điệp quan trọng mà chúng ta không nên bỏ qua.
Phim người lớn hoạt động như một chất kích thích tinh thần. Mỗi lần xem, dopamine trong não tăng vọt, tạo cảm giác hưng phấn mạnh nhưng ngắn hạn. Khi lặp lại nhiều lần, não bắt đầu giảm nhạy, đòi hỏi nội dung mạnh hơn mới thấy kích thích. Điều này dẫn đến mất tập trung, giảm ham muốn thật, khó kết nối cảm xúc và đôi khi gây rối loạn chức năng tình dục ở người trẻ. Nếu duy trì lâu dài, thói quen này có thể làm lệch gu tình dục, tăng lo âu, giảm testosterone và ảnh hưởng toàn bộ sức khỏe tinh thần lẫn đời sống tình cảm.
Hầu như ai cũng từng trải qua cảm giác đau ở vùng lưng hoặc hông ít nhất một lần trong đời. Phần lớn chúng ta thường nghĩ ngay đến việc ngồi sai tư thế, làm việc quá sức, hoặc có vấn đề về cơ xương khớp. Tuy nhiên, không phải lúc nào đau lưng cũng xuất phát từ những nguyên nhân này. Đôi khi, cơn đau mà bạn cảm thấy ở vùng sau lưng hay hai bên hông lại có thể là tín hiệu mà hệ tiết niệu đang gửi đi.
Hàng ngày, chúng ta thường không để ý nhiều đến việc đi tiểu - một hoạt động tự nhiên và quen thuộc. Nhưng có bao giờ bạn dừng lại và quan sát màu sắc, mùi vị hay những thay đổi khác trong nước tiểu của mình không? Đây không chỉ là việc tò mò vô nghĩa, mà thực sự là cách để hiểu rõ hơn về tình trạng sức khỏe bên trong cơ thể.
Bạn cần đăng nhập để bình luận bài viết này